Truyền thuyết về Bàn Cổ tạo trời đất | Trung Quốc Sử Lược #1



Truyền thuyết về Bàn Cổ tạo trời đất 

Bàn Cổ được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc.
Cũng có quan niệm đồng nhất giữa Bàn Cổ với Nguyên Thuỷ Thiên Tôn.
Về Bàn Cổ, có nhiều truyền thuyết khác nhau. Có thể kể 3 chuyện tiêu biểu như sau:
Chuyện thứ nhất
Chuyện kể rằng cách đây rất rất lâu trời và đất là một, toàn bộ vũ trụ được bao bọc bởi một đám mây hình vỏ chứng mọi thứ đều hỗn độn, sâu thẩm trong xoáy sâu hun hút đó là ông Bàn Cổ một người sinh ra từ quả trứng.
Ông ngủ trong quả trứng đó 18 nghìn năm, một ngày nọ ông thức giấc và rũ mình khiến quả trứng bị vỡ, mọi thứ tản vào vũ trụ thứ màu sáng tinh khiết bay lên tạo ra bầu trời và thiên đường, thứ nặng hơn không tinh khiết lắng xuống tạo thành mặt đất.
Trong thế giới mới này, Bàn Cổ lại lo rằng mọi thứ sẽ bị hỗn độn nếu trời và đất hợp lại nên ông quyết định dùng thân mình giữ chúng tách ra.

Thêm 1800 năm nữa Bàn Cổ tiếp tục lớn lên khi đó trời và đất cách nhau 30 000 dặm, có thể nói sứ mệnh chính của ông là giữa cho trời và đất không bị hợp lại.
Bàn cổ dù là thần nhưng để giữa cho trời và đất cách xa nhau 24h trong một ngày thật sự rất mệt nhọc, Bàn Cổ đã chết không lâu sau khi ông hài lòng với công việc mình đã làm.

Chuyện thứ 2
Theo Lão giáo, Bàn Cổ là thủy tổ của loài người, do Mẹ sinh ra. Theo Tam Hoàng Thiên Kinh, sự tích Bàn Cổ như sau:
Tại núi có một cục đá lớn đã thọ khí Âm Dương chiếu diệu rất lâu đời, nên đã thâu được các tính linh thông của vũ trụ mà tạo thành thai người. Sau 10 tháng 16 ngày, đúng giờ Dần, một tiếng nổ vang, khối đá linh ấy nứt ra, sản xuất một vị Linh Chân hy hữu, là Thần mang hình hài như con người được gọi là Bàn Cổ.
Vừa sinh ra thì vị ấy tập đi, tập chạy, tập nhảy, hớp gió nuốt sương, ăn hoa quả, dần dần lớn lên, mình cao trăm thước, đầu như rồng, có lông đầy mình, sức mạnh vô cùng.

Một ngày kia, Bàn Cổ chạy qua hướng Tây, bắt gặp một cái búa và một cái dùi ước nặng ngàn cân. Bàn Cổ, tay phải cầm búa, tay trái cầm dùi, ra sức mở mang cõi trần.
Thuở đó Trời Ðất còn mờ mịt. Ngài ước cho phân biệt Trời Ðất thì nhân vật mới hóa sinh được. Ngài ao ước vừa dứt tiếng thì sấm nổ vang, Thiên thanh, Ðịa minh, vạn vật sinh ra đều có đủ cả.
Ngài liền chỉ Trời là Cha, chỉ Ðất là Mẹ, muôn dân là con. Ngài chính là tôn chủ sáng lập thế gian, nên cũng gọi Ngài là Thái Thượng Ðạo Quân. Ngài tự xưng là Thiên tử, tức là con Trời, cai trị muôn dân. Ngài là vị vua đầu tiên của cõi thế gian nên gọi Ngài là Hỗn Độn thị.
Tương truyền, Bàn Cổ có ba người con là Phục Hy, Nữ Oa, và Hoa Tư.
Bàn Cổ thọ được 18.000 tuổi rồi quy tiên. Tiếp theo thì có Thiên Hoàng, Ðịa Hoàng, rồi Nhân Hoàng nối nhau cai trị thiên hạ.
Nhiệm Phưởng, thế kỷ 6, đã viết huyền thoại Bàn Cổ trong quyển Thuật Dị Ký rằng:

Ngày xưa khi Bàn Cổ chết, đầu biến thành bốn ngọn núi, hai mắt biến thành mặt trời và Mặt Trăng, mỡ biến thành sông biển, râu tóc biến thành thảo mộc. Thời Tần và Hán, dân gian kể rằng đầu của Bàn Cổ là Đông Nhạc, bụng là Trung Nhạc, tay trái là Nam Nhạc, tay phải là Bắc Nhạc, và hai chân là Tây Nhạc. Các văn nhân ngày xưa kể rằng nước mắt của Bàn Cổ là sông, hơi thở là gió, giọng nói là sấm, đồng tử trong mắt là ánh sáng.
Chuyện thứ 3
Theo truyền thuyết Đạo Giáo, thuở sơ khai chưa có trời đất, trước cả hỗn mang, chỉ mới có cái nguyên khí huyền bí, (Thái vô nguyên) có vị Nguyên Thủy Thiên Vương, Nguyên Thủy nghĩa là cái gốc đầu tiên.
Nguyên Thủy Thiên Vương chưa phải hẳn là vị thần, mà chỉ là nguyên lý sơ khai. Khi hình thành Thái cực, có Âm Dương, thì thể chất Nguyên Thủy Thiên Vương ngưng kết thành Bàn Cổ tạo ra trời đất, mà linh thể phân làm ba trở thành Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn, là bậc tối cao vô thượng của cả vũ trụ.

Bàn Cổ thì chết đi, nhưng linh thể Thiên Tôn thì tồn tại mãi mãi. Nguyên Thủy Thiên Tôn cùng với Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn tạo thành Tam Thanh.
Tam Thanh sinh hoá mới thành các đấng thần thánh tiên, và các thần thánh tiên đều quay về cõi Tam Thanh. Ngọc Hoàng Thượng đế là vua ở thiên đình, cũng là do Tam Thanh chỉ định. Như thế Tam Thanh gồm Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn chính là đấng tối cao của Đạo giáo.
Nơi Nguyên Thủy Thiên Tôn ngự là cung Tử Hư, cõi đó gọi là Thánh cảnh, thuộc tầng trời Đại Niết Bàn.

Đừng quên like và chia sẻ nếu thấy video hay. Bấm đăng ký kênh để ủng hộ cho nhóm nhé !

Nguồn: https://verbivoraciouspress.org/

Xem thêm bài viết khác: https://verbivoraciouspress.org/tong-hop/